“Ha ha, ta là cái thá gì ư?! Lời này ngươi nói đúng rồi đấy, ta quả thực chỉ ỷ vào hai món pháp bảo, nhưng ai bảo pháp bảo không phải là một phần thực lực? Ngươi có tư cách gì mà đòi đối đầu với ta? Độc Tiên ta sống cả ngàn năm nay, sóng gió nào chưa từng trải? Hạng người nào chưa từng giết? Cỡ như ngươi mà cũng đòi đấu với ta sao? Thật nực cười!”
Độc Tiên cười lạnh, chẳng hề che giấu vẻ mỉa mai, mảy may không thèm để Lý Ngạo Thiên vào mắt.
“Độc phụ! Đã vậy thì đừng trách ta không khách khí!”
Lý Ngạo Thiên quát lớn, lại một lần nữa lao thẳng về phía Độc Tiên.




